کتاب اینک خزان

اثر اویگن روگه از انتشارات فرهنگ نشر نو - مترجم: محمد همتی-ادبیات آلمان

In Times of Fading Light begins in September 2001 as Alexander Umnitzer, who has just been diagnosed with terminal cancer, leaves behind his ailing father to fly to Mexico, where his grandparents lived as exiles in the 1940s. The novel then takes us both forward and back in time, creating a panoramic view of the familys history: from Alexanders grandparents return to the GDR to build the socialist state, to his fathers decade spent in a gulag for criticizing the Soviet regime, to his sons desire to leave the political struggles of the twentieth century in the past.


خرید کتاب اینک خزان
جستجوی کتاب اینک خزان در گودریدز

معرفی کتاب اینک خزان از نگاه کاربران
Đọc lần hai thấy cảm thông hơn với bọn đời sau, tự dưng thấy buồn buồn nữa mới đểu =)))

Như chính tít phụ của nó, “Thời nắng lịm,” cuốn tiểu thuyết đầu tay của Eugen Ruge đạt cả hai giải thưởng German Book Prize và Alfred Doblin Prize, viết về một gia đình Đông Đức bốn thế hệ trải dài từ thập niên 50 của thế kỷ trước đến tận năm 2001, thời điểm nơi cuốn sách bắt đầu với những nhân vật cách nhau cả thế kỷ tuổi. Thuộc thể loại tiểu thuyết gia đình, nơi có những đại diện xuất sắc là “Gia đình Buddenbrook” của Thomas Mann hay “Trăm năm cô đơn” của Gabriel Garcia Marquez, cuốn sách khắc họa những năm tháng bình dị rồi tàn lụi của lần lượt các thế hệ nhà Umnitzer, đi cùng với sự tan rã của chủ nghĩa xã hội ở Đông Đức và Xô Viết. Tuy nhiên, thay vì những trang sử hoành tráng vẽ nên một thời đại với tầm vóc vĩ mô, người đọc được nhìn qua lỗ khóa bếp những câu chuyện đời sống không thể bình thường hơn bằng một giọng văn hài hước, linh hoạt, thú vị, chú trọng đến tâm lý và tâm thức con người.
Những năm 1950, ông bà Charlotte và Wilhem, những nhân sự cốt cán của Đảng, từ Mexico quay về nhậm chức Viện trưởng viện hàn làm của Đông Đức, một đất nước mới thành lập. Cuộc trở về dưới lời kêu gọi của Đảng, không thể thân thương hơn với độc giả Việt Nam. Vài năm sau con trai ông bà là Kurt, từng du học bên Nga và nằm trong trại cải tạo, cũng quay về xây dựng quê hương với một cô vợ Nga, Irina. Thế rồi gia đình sinh con đẻ cái trong cái nước Đức ngăn đôi, thế rồi họ xoay sở để sống trong thời buổi khó khăn nhưng vững lòng tin vào chế độ, thế rồi bức tường bị sụp đổ, với chủ nghĩa xã hội, thế rồi đời sống mới khi hòa nhập vào Tây Đức. Toàn bộ câu chuyện được kể lại đều đều và nhịp nhàng, không thắt nút cũng như mở nút. Người đọc Việt Nam sẽ cảm thấy thân thuộc trên hết với những thuật ngữ đã thành đến sáo mòn của một đất nước nằm cùng hệ thống chính trị và đi cùng với chúng là cả một thời khốn khó trước Đổi Mới với tem phiếu, với chợ đen đổi hàng hóa, với những đồng chí vợ đồng chí chồng đồng chí bạn, với thất sủng, với mất quan điểm, với các tác phẩm văn chương độc hại bị kiểm duyệt, với khai trừ khỏi Đảng, với chủ nghĩa thất bại. Đông Đức đói nghèo dần hiện lại qua đời sống tằn tiện của gia đình nhà Umnitzer nơi bà Charlotte uống cà phê bằng bột mì rang giả, nơi Tây Đức ngay bên kia bức tường bị coi là nước Mỹ.

Xem review: https://www.facebook.com/phianhaz/pos...

مشاهده لینک اصلی
http://www.mytwostotinki.com/?p=3477

In Times of Fading Light is the debut novel of Eugen Ruge (b. 1954 in Sosva/Ural). It is loosely based on the fate of Ruges own family and tells the story of the four generations of the Umnitzer family. The book was very favorably reviewed after publication; it was awarded the Deutscher Buchpreis (German Book Award) in 2011, and sold more than half a million copies on the German-language market. In the reviews it has been sometimes compared to the Buddenbrooks by Thomas Mann. Foreign rights have been sold to 28 countries so far.   

The book has, as I understand it, two central themes: the slow disintegration of the Umnitzer family, whose story is told in the book, and the change of attitude by the four generations of the family toward the big experiment of communism, as applied in the GDR. 

Wilhelm Powileit, the family patriarch whose 90th birthday celebration in October 1989 is one of the central events in the book, was a communist from early age on. A metal worker, party member from the time of the foundation of the KPD (Communist Party of Germany) in 1919, later involved in fighting the Kapp putsch, and during the first years of the Nazi era busy with illegal work for the party that included smuggling of people and propaganda material, but also the liquidation of traitors, felt always to be a man with a purpose and without doubt. The hardships of exile in Mexico, later a short stay in Russia and return in 1952 to East Germany even strengthened his belief in the Stalinist ideas. As a so-called Westemigrant he was viewed with suspicion by the people in charge in the Party in the GDR, and therefore he was not able to rise to a higher rank in the party hierarchy. But he develops a kind of grass root activism that earns him year after a year a new medal of honor and a visit of the party secretary with rather boring speeches. It suits the party to showcase a man like Wilhelm Powileit, with such an exemplary resume, even when some of the events mentioned in it are somehow blurred, and it is fairly obvious that the official CV is more a legend than the truth. But the most important is anyway always missing in official resumes - a truth that Wilhelm discovers surprisingly once his memory becomes very weak as a result of beginning dementia (or is it the medication that his wife is supervising?).

Contrary to Wilhelm, his wife Charlotte (divorced Umnitzer, hence the different family name of the following generations) made quite a career after returning to the GDR, in the newly founded Academy. Her marriage of convenience was based mainly on the shared belief in the communist ideal, and their long life together was always submerged to the fight for an allegedly brighter future for the working class. But for Charlotte, who had a very unhappy and abusive childhood and difficult first marriage with two children, the communist ideology was also a kind of escape, an idea that filled in a void in her life, something to stick to with all her might, because it provided the stability that was lacking in her life. 

While the oldest generation seems to have no doubt about their political convictions and beliefs, the same cannot be said for Kurt Umnitzer, Charlottes son and Wilhelms step son. Kurt is an academic, one of the leading historians of the country, and a very productive one. While he is convinced that the ideals of socialism are worth fighting for, and also that the experiment of its practical implementation is a historical major achievement, he is not blind for certain unpleasant truths. As an adolescent, he and his brother Werner were growing up in the Soviet Union to be trained as a part of the future post-WWII elite in Communist Germany (Wolfgang Leonhard or Markus Wolf come to mind), but a letter in which they voiced doubt regarding the wisdom of the Molotov/Ribbentrop pact changed their lives dramatically: as a consequence of the discovery of the content of this letter, they were exiled to different camps in Siberia; Werner didnt survive this punishment in Vorkuta, but Kurt who was exiled to another place did, later to return with his Russian wife Irina and their son Alexander to the GDR; Irinas mother Nadjeshda later joins, but she never feels at home in Germany and dreams to go home to her village in the Ural.

Alexander, Kurts and Irinas son, is in some way the central figure of the novel. This is obvious from the fact that the book starts and ends with a chapter following his fate. The books first chapter describes how Alexander, just diagnosed with an obviously incurable form of cancer, takes care of his father who suffers from an advanced form of dementia. In an attempt to re-connect with the story of his family and in making sense of his life, he travels to Mexico, a place he knows from many conversations at home. But its not the real thing, a touristic experience with a bit of nostalgia. Alexander, who left the GDR shortly before its complete collapse, thinks about his failed career in West Germany, his inability to feel at home anywhere, his failed relationships with the women in his life, his complete failure as a father. The socialist ideal was never something that appealed to him, but he wasnt able to find something else to occupy this empty spot in his life.

For Markus, the youngest Umnitzer, and representative of the fourth generation, the political ideas of his grandparents and great-grandparents are already history only. Its something about which you read in the history book but with which you have no connection, despite the fact that once great-grandfather Wilhelm visited the school to tell the students about his early years in the KPD and his acquaintance with Karl Liebknecht, the party founder. 

There are other interesting elements in the book; particularly the role of the women in the family as opposed to the men. They are not just some kind of sidekick, but occupy a prominent role in the novel, and have to struggle with their own tragedies. Also the structure of the novel is very interesting and elaborated: while several chapters, including the first and the last take place in 2001, the one central event in the book is Wilhelms 90th birthday, a day in which almost the whole family comes together and in which the open and hidden conflicts are revealed; no less than six chapters focus on this single day; in between them there are several flashbacks - starting from 1952, the year of return of Wilhelm and Charlotte - and also returns to the present time (2001); additionally, there are various flashbacks that recount certain events in the past, so that the novel covers over all a period from 1919 to 2001. This structure is rather elaborate and may sound confusing, but I had no problem to follow it; one of the advantages of this structure as compared to a linear and chronological account was for me that it was clear from the beginning that Alexander is the main hero of the book - although as a reader you can make also a different choice.

There are a number of comical situations, and also humour in the book. The language is unpretentious and doesnt try to impress you. Maybe that was one of the reasons why this was such a successful book: it is easy to read. No long and winding Thomas Mann sentences, no polished prose as in Uwe Tellkamps The Tower, the novel with which Ruges book has sometimes been compared. 

The title of the book is a reference to the potato harvest in the village in the Ural in early fall in which Kurt lived, but it is also a metaphor for the fading light that the communist ideal shines on the Umnitzer family and that gets weaker with every generation.

Overall this is a well-crafted novel I really enjoyed. I read it in German; therefore I cannot say anything regarding the quality of the translation. 

مشاهده لینک اصلی
Eugen Ruges IN ZEITEN DES ABNEHMENDEN LICHTS created a bit of a literary sensation in Germany when this debut novel won the prominent German Book Prize 2010 as, what some German critics have called, the @Great DDR Buddenbrooks novel@, a multi-generational family tale, set primarily in the former German Democratic Republic (GDR). Now translated into English as IN TIMES OF FADING LIGHT by the highly esteemed Anthea Bell, it will likely establish itself as an important fictional account of personal and political realities in East Germany from roughly 1952 to 2001. Personalizing the experiences of primarily three generations of Germans, Ruge explores for the reader the changing and complicated interpersonal relationships that reflect back on the changing societal landscape from the early days of the newly formed GDR, passing through the dramatic events leading up to and following the fall of the Berlin Wall to the unified Germany. In fact, Ruge is very public about the fact that he has fictionalized of his own familys story.

In his novel Ruge demonstrates his own original language style and an unusual rhythm in which the chapters are organized. The events are told episodically and placed deliberately into the selected non-contiguous time-frames, moving backward and forward in the time continuum. While this may be somewhat frustrating to the reader given the many gaps in the story and character development, the year 2001 provides an overall framework thus closing the circle time wise. One recurring precise date, October 1, 1989, is given special importance, both in terms of a central family event and developments in the GDR in general. The date is roughly a month prior to the fall of the Berlin Wall, and, by October, each day more and more Germans are leaving the country via borders more porous than that between the two Germanys. A topic for discussion and concern at their dinner table?

Within the family, each generation has had to define its relationship to the State, its politics, the West, and deal with whatever past they had already lived through. The old patriarch, and committed communist, Wilhem, had returned (with his wife Charlotte) from exile in Mexico to the young GDR in the early 1950s; Charlottes sons had gone east during the war and Kurt returns (with wife and child) after years in exile in remotest Russia. Their differing views and those of other members of the family, friends and colleagues are explored in varying ways throughout the different episodes. For me, Kurts mother-in-law, the resolute Nadeshda Iwanovna, is the most endearing individual among them all; her sense of humor is more pronounced than that of any other.

The changing time-frames and with them each episode concentrating on one or two members of the clan is initially somewhat confusing. But a quick look at the table of content reveals the rather clever and useful order of the chapters. Ruge is very careful not to overload the reader with political detail or societal intricacies staying closely within the family chronicle. Readers interested in the broader picture are well advised to consult other resources. Yet, while focusing on the individuals, the episodes are nonetheless written from the perspective of an outsider, an omniscient narrator. This places the reader at a certain distance from the protagonists. We dont see the world through their eyes; we observe their actions and interactions and rarely get a glimpse into their mind. Hiding a persons inner truths was of course a requirement during the days of the GDR...

Finally, I have admit that I am not in the best position to assess the impact of Ruges novel and how a reader with none or little familiarity with the subject matter will relate to it. While my own experiences, directly and indirectly, reflect in many ways the realities as Ruge describes them realistically, and I find the book well written, I would not want to compare it with Thomas Manns BUDDENBROOKS or Gunter Grasss novel and relevant to the issues here, TOO FAR AFIELD.

مشاهده لینک اصلی
Cuốn Thời nắng lịm là cuốn khiến mình xúc động từ những trang đầu tiên đến những trang cuối cùng. Vì lớp kí ức màu vàng của nó, vì giọng kể đa nhân vật từ nhiều điểm nhìn, vì lối kể chuyện lịch sử thân thuộc từ góc bếp của bà Irina, căn bếp ấm mùi bánh khoai tây, bánh pelmen, vì tình cảm gia đình chân thực ẩn trong từng lớp ngôn từ. Mình cảm nhận thấy hương vị của quá khứ, một quá khứ gần gũi đến xót xa.

Trang The Guardian đã bình luận về cuốn sách này rằng: “Bàn về sử thi… về nước Đông Đức, nhìn từ căn bếp ngoại ô chứ không phải từ những hành lang quyền lực.” Cuốn sách cho mình thấy, giữa những bước chuyển lớn lao của thời gian, những biến động mạnh mẽ mà một gia đình đã đi qua suốt chiều dài lịch sử, thì tình cảm thân thuộc, những tình cảm hiện sinh nhất của con người, vẫn thân quen và ấm áp như thế, từ góc bếp của bà, của mẹ, từ một chuyến đi dạo của hai bố con Kurt và Alexander, từ khi Alexander (vẫn gọi quen là Sasha) còn trẻ, cho đến khi Alexander trưởng thành và bố Kurt không còn nhớ gì nữa… Alex dẫn Kurt đi dạo quanh con phố già cỗi đã từng là một thời thịnh vượng để điểm qua những gì còn sót lại của một thời xa xưa lắm, của một xã hội đoàn kết, của những giá trị mà ông bà cha mẹ Alexander đã trải qua và Alexander đã lớn lên. Kí ức đó màu vàng, Kurt nói, nhưng Kurt không hiểu tại sao những kí ức của ông về quá khứ luôn có màu vàng. Phải chăng đó là màu của một “thời nắng lịm”?

Dạo này mình đam mê đọc những cuốn như vậy, những cuốn viết chân thực về cuộc sống, quá khứ, kí ức, nhưng vẫn dịu dàng nghệ thuật chứ không quá ngổn ngang, phũ phàng, cay đắng… Mình đã yêu và mê cái giọng văn mượt mà ấm áp đó từ thời còn nhỏ xíu, khi đọc văn học Nga Xô Viết với trái tim tràn ngập lý tưởng. Nhưng ở Thời nắng lịm, đó không còn là lý tưởng nữa, nó chỉ đơn thuần là hiện thực, hiện thực về một quá khứ đã trôi qua không tô vẽ mà đầy ắp những cảm xúc rất dung dị và thường nhật của một gia đình nhỏ sống ở ngoại ô Đông Đức, tận tụy và thủy chung hết lòng cho đất nước và thời đại của mình cho đến lúc tất cả mọi thứ bị tan rã khi bức tường Berlin sụp đổ. Đó là một câu chuyện sống động, và giàu sức gợi. Một câu chuyện đủ sức gợi dậy trong lòng chúng ta những cảm động sâu kín về sự ra đi của thời gian, của con người.







مشاهده لینک اصلی
En tiempos de luz menguante de Eugen Ruge es una novela que abarca 50 años de la historia de la Alemania del Este pero también 50 años de la historia de una familia, prácticamente cuatro generaciones. Hay múltiples puntos de vista, cada personaje tiene su voz (y estilo) particular, y la narración no es lineal sino que salta continuamente adelante y atrás en el tiempo. Es, por tanto, una obra ambiciosa, la primera novela de un escritor debutante, que sale airoso de los retos estilísticos y narrativos que se impone a sí mismo.

Hay dos tramas que sobresalen, aunque sólo sea por su repetición en varios capítulos. Por una parte, los tumbos autodestructivos y posterior huida de Alexander, el nieto de la familia. Y por otra parte el noventa aniversario del gran patriarca, el abuelo Wilhelm, un hombre autoritario e intransigente que ha llegado a ser un héroe para el partido, como mínimo en apariencie. Éste aniversario se nos relata seis veces desde seis puntos de vista diferentes y nunca se hace repetitivo. Es todo un prodigio narrativo.

Los abuelos son comunistas que huyen de los nazis y se refugian en México, pero una vez allí tienen dificultades para volver a la patria, por culpa de los tejemanejes de otros miembros del partido. Ella es una mujer inteligente y brillante, una luchadora, pero todas sus expectativas quedan cortadas por la mediocridad de su marido. Su hijo se casa con una bella mujer rusa que saca de la miseria, pero igualmente se dedica a serle infiel mientras escribe obras históricas, es estricto e intolerante con su hijo, y se queja por lo bajo de la estrechez de miras del partido, pero no hace nada a propósito. Al hijo del hijo ya lo he mencionado, es el que va de error en error, de crisis existencial a crisis existencial, sin ser capaz de dar un rumbo fijo a su vida. Y luego está el biznieto que coquetea con la cultura capitalista de masas, el alcohol y las drogas.

Pero el libro no sólo se limita a hacer una radiografía de la RDA a través de una saga familiar, también radiografía el alma humana, con todos sus negros y ponzoñosos defectos. Los padres son distantes, exigentes y fríos con los hijos, mientras que las madres son sobreprotectoras pero tampoco hacen ningún esfuerzo para entenderlos. Los hijos consideran tanto los padres como las madres unos carcamales de la prehistoria y por supuesto no intentan comprenderlos. Y luego están los odios y rencores que nacen cuando una pareja ya hace tiempo que convive y que no hacen nada más que agrandarse con el paso del tiempo.

No hay ningún personaje que esté escrito para caer bien; todo lo contrario, son todos bastante detestables. Y lo que me ha gustado más de esta novela es cómo se odian los unos a los otros en esta familia. No de forma abierta, porque siempre guardan las apariencias, sino de una forma interiorizada, pero igualmente con un odio abrumadoramente intenso, que nace cuando el afecto ya se ha desgastado después de muchos años soportando pequeñas afrentas, que todas sumadas desembocan en un rencor, que se tiene que tragar y que envenena el propio cuerpo, y que sólo puede salir en contadas ocasiones en forma de pequeñas venganzas pasivo-agresivas, tan sutiles que uno no diría que estén hechas a propósito si no los conociera.

مشاهده لینک اصلی
کتاب های مرتبط با - کتاب اینک خزان


 کتاب داستان دوست من (کنولپ)
 کتاب مفهوم امر سیاسی
 کتاب کاوش های یک سگ
 کتاب میرایی
 کتاب فاوست
 کتاب قرار ملاقات